* fic lấy bối cảnh ở Nhật Bản khoảng những năm 1940 vì vậy hãy tham khảo phần chú thích ở cuối, nếu có gì không hiểu hãy hỏi tôi; D
Đó là khoảng giứa những năm 1940, hay như người ta vẫn gọi ở Nhật Bản, thời kì Showa hai mươi năm, khi Nhật Bản bắt đầu chịu ảnh hưởng của nền văn hóa các nước khác như văn hóa Mỹ, vào việc xây dựng đất nước của họ, nó đã tạo rất nhiều sự thay đổi cho thế hệ trẻ. Phụ nữ không chỉ mặc kimono nữa, họ bắt đầu mặc quần áo và làm việc như những người đàn ông.
Trong khi đó, những người đàn ông bắt đầu biết mặc những bộ vest vào những dịp quan trọng. Tóc xoăn ngắn trở thành xu hướng và tất cả các cô gái trẻ sẽ đi đến các tiệm salon tóc hàng tháng để cắt tóc. Nhạc dân gian và nhạc Jazz trở nên phổ biến ở khắp nơi.
Câu chuyện bắt đầu khi nhà ngoại giao Hàn Quốc đầu tiên chuyển đến Nhật Bản cùng gia đình cho công việc của mình, họ chuyển đến một căn nhà lớn ở trung tâm thành phố Shinjuku.
“Donghae-sama! Đã đến giờ ăn tối rồi ạ!”
Người đầy tớ mở cửa ra trước khi cất tiếng gọi cậu chủ, người vẫn còn đang say ngủ trong chăn ấm đệm êm.
“Aish …. Tôi vẫn còn say rượu từ đêm qua … “
Người thanh niên rên rỉ trước khi thức dậy, tự quàng tay quanh mình để tránh cái rét đột ngột luồn vào cơ thể, rồi uể oải theo sau người đầy tớ.
Vừa đi anh vừa cố gắng chỉnh sửa bộ kimono của mình bằng một tay, trong khi tay kia đang cào cào mớ tóc rối của mình.
Khi họ bước vào căn phòng ăn rộng lớn, anh ngồi xuống, khoanh chân trên sàn nhà, lặng lẽ liếc nhìn người đàn ông ngồi đầu bàn.
Người đàn ông có mái tóc muối tiêu được chải ra sau một cách gọn gàng, mặc dù ông có lẽ sẽ đi ngủ sớm. Ông mặc một bộ kimono đơn giản mà vừa vặn với ông một cách hoàn hảo bởi nó đã được đặt may cho riêng ông, thể hiện ông ta giàu có như thế nào. Da trên khuôn mặt và bàn tay của ông đã hiện rõ nhiều nếp nhăn và một vài vết tàn nhang do tuổi tác của mình, tất cả mọi hoạt động của ông tuy chậm và ổn định nhưng không hề cho thấy bất kỳ sự yếu đuối nào của mình.
Đôi khi Donghae tự hỏi, người này có thực sự là cha mình?
Mặc dù căn phòng có rất nhiều người, nó vẫn im lặng tuyệt đối.
Trên bàn có cha, mẹ, anh chị em, và những người đầy tớ đứng ở cửa, sẵn sàng để được gọi bất cứ lúc nào. Không ai dám nói chuyện hay nhìn mặt nhau, thay vào đó họ chỉ nhìn vào đĩa của mình, ăn một cách nhanh chóng và im lặng nhất có thể.
“Thật là một nơi chẳng thoải mái chút nào … ‘
Donghae thầm nghĩ trong khi gắp các món ăn Nhật Bản bằng đôi đũa của mình, lặng lẽ nhai nó trong khi nhìn vào khoảng trống trên bàn trước mặt mình.
Sau khi một miếng thịt trong miệng đã được nuốt, anh gắp một miếng khác và tiếp tục nhai nó. Chẳng hề ngon miệng chút nào. Thức ăn trông có vẻ ngon và đã được bày biện rất công phu bởi ngũng người đầy tớ, nhưng nó vẫn không hề ngon đối với anh ta.
“Nhưng tại sao vậy?”
Anh chớp mắt, nghĩ thầm một lần nữa. Trước kia anh đã từng cảm thấy nó rất ngon và bữa tối trở thành bữa ăn yêu thích nhất trong ngày của anh. Sau tất cả những khó khăn tại nơi làm việc, trường học, và các bài học, buổi tối được cho là thời gian hạnh phúc nhất.
‘Hạnh phúc? “
Anh nhìn xung quanh tất cả các thành viên trong gia đình một cách nhanh chóng. Anh nhận ra mình đã không nghĩ đến từ đó trong một thời gian dài, và không ai trong gia đình anh có vẻ mặt có thể được mô tả là “hạnh phúc”, nhưng điều lạ là, họ thậm chí cũng không có vẻ như khó chịu.
Có lẽ mọi thứ sẽ tốt hơn nếu họ có vẻ không thoải mái, nhưng không. Họ trông quá hoàn hảo.
‘Hoàn hảo?’
Phải, anh đồng ý với điều đó. Gia đình anh có thể nói là quá “hoàn hảo”. Anh được sinh ra trong một gia đình thuộc tầng lớp thượng lưu của Hàn Quốc, với một người cha làm việc chăm chỉ, là nhà ngoại giao ở Nhật Bản. Một người mẹ đã từng là ca sĩ, anh cũng có một người anh trai hoàn hảo hiện đang học tập và nghiên cứu trong trường đại học nổi tiếng nhất của Nhật Bản. Họ sống trong một căn biệt thự ở Nhật Bản, và tất cả bọn họ đều trông rất hoàn hảo. Quá hoàn hảo, đến nỗi nó gần như trở thành vô nhân đạo.
‘Vô nhân đạo? “
Anh không thể ngừng nhắc đến từ đó trong tâm trí mình, đũa của anh bắt đầu run rẩy và chạm vào chiếc đĩa tạo nên một âm thanh khó chịu làm tất cả mọi người đều quay sang nhìn anh.
“Con có ổn không?”
Mẹ anh quay sang hỏi, có lẽ đây là lần đầu tiên trong ngày bà nhìn anh, nhưng Donghae không thể cảm thấy bất cứ điều gì ngoài giọng nói lạnh lùng của bà. Anh biết bà ấy không hỏi vì lo lắng cho anh, bà ấy chỉ hỏi vì bà sợ cha anh sẽ tức giận.
“Con ổn, con no rồi”
Donghae trả lời trước khi đứng lên và nhanh chóng rời khỏi phòng, anh phải tìm một cái gì đó có thể giúp anh bây giờ.
“Bất cứ điều gì …. Chỉ cần … .. Bất cứ điều gì … .. “
Khi mặt trời đã biến mất để nhường chỗ cho mặt trăng màu xanh và hàng ngàn ngôi sao tỏa sáng trong bầu trời tối đen, âm thanh của những tiếng hát hò và âm nhạc một lần nữa nổi lên từ một quán bar nhỏ giống như bao đêm khác.
“Uống nữa đi! Uống nữa đi!” Cô gái trong bộ Kimono đen hát trong khi rót cho anh ta một ly rượu mạnh và đặt trên bàn một món ăn rẻ tiền khác.
“Hãy nhảy với bọn em đi!!” Một cô gái khác với đôi môi được tô son đỏ và chiếc váy màu đỏ kéo áo anh, do đó, anh đứng dậy và chao đảo theo điệu nhảy của cô gái, tất cả mọi người vỗ tay làm át đi tiếng ồn của quán bar. Quán bar được lấp đầy bởi khói thuốc lá, và âm thanh của bài hát dân gian từ cái máy phát nhạc sau lưng anh.
Tất cả những thứ này là chỉ là một trong những thói quen xấu của anh. Donghae luôn vung tất cả số tiền mình có vào cờ bạc, gái mại dâm và rượu một lần nữa và một lần nữa, mặc dù trong thâm tâm anh hoàn toàn biết những gì mình đang làm là ngu ngốc.
Anh chỉ không biết tại sao mình lại làm việc đó, anh thậm chí còn không thích mùi vị của rượu bởi nó có mùi vị rất tệ và chỉ làm anh cảm thấy chóng mặt. Anh cũng không thực sự cảm thấy thích thú với người phụ nữ, nhưng anh chỉ chơi với họ bởi họ dường như không bao giờ rời bỏ anh. Anh chỉ muốn làm hư hỏng chính mình để lấp đầy sự trống rỗng trong tim.
Và đêm nay cũng như bao đêm khác, Donghae đang ngồi ở quầy, cảm thấy chán nản với những geisha xung quanh anh. Anh đưa mắt nhìn quanh và cả căn phòng như đang quay xung quanh anh ta.
Đột nhiên, mắt anh dừng lại trước một cậu bé, có lẽ cùng tuổi với anh, bước vào căn phòng một cách cẩn thận với khay thức ăn trên tay. Cậu ta đứng trước mặt anh và đặt một đĩa thức ăn khác xuống trước khi bỏ vào khay của mình những đĩa đã hết.
Mặc dù tâm trí vẫn còn bị choáng váng bởi rượu, Donghae vẫn có thể nhận thấy cậu ta đẹp đến thế nào. Làn da trắng nõn và min màng, gần như trong suốt, đôi môi đỏ mọng, thậm chí không cần một chút son nào trên đó. Mái tóc ngắn mềm mại màu bạch kim, và bằng cách nào đó Donghae không thể rời mắt khỏi chiếc cổ thon dài trắng mỗi khi cậu quay mặt.
“Tên em là gì?”
Donghae hỏi trong khi tiến lại gần. Anh biết thật kỳ quặc để nói điều này, nhưng anh phải thừa nhận rằng cậu ta trông thực sự hấp dẫn đối với cả nam và nữ.
“Hyukjae, thưa ngài”
Cậu bé trả lời một cách lúng túng, cảm thấy lo lắng khi một người con trai khác cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình.
“Người Hàn Quốc à?” Hyukjae chỉ gật đầu, và Donghae cũng không ngạc nhiên lắm khi nghe cha mình phàn nàn về việc hiện nay rất nhiều người Hàn Quốc di cư đến Nhật Bản, để kiếm việc làm, kiếm tiền.
“Em đến đây vì công việc?”
“Không thưa ngài, tôi chỉ làm việc ở đây để trả nợ cho gia đình tôi thôi”
“Em bao nhiêu tuổi?”
“23″
Anh có vẻ bất ngờ khi biết Hyukjae cũng bằng tuổi anh và nợ … là một trong những từ mà Donghae chưa bao giờ nghĩ đến trước đây, đúng là một cậu bé đáng thương, phải làm việc vất vả như vậy khi còn trẻ thế này.
’Thú vị ….’
Donghae không biết đã bao lâu kể từ lần cuối cùng anh tìm thấy một cái gì đó thú vị và anh tự mỉm cười với chính mình với ý tưởng đang hình thành trong tâm trí mình.
Mọi người trong phòng thở hổn hển, và khuôn mặt của họ nhìn như mất hồn về phía một cái túi nặng được ném cạnh Hyukjae với một ít tiền rơi ra xung quanh sàn nhà.
“Vậy đã đủ chưa, Hyukjae?”
Hyukjae nhìn túi tiền với vẻ nghi ngờ trước khi nhìn lại người kia.
”Thưa ngài … Tôi nghĩ ngài đang hiểu lầm điều gì đó …”
“Đừng lo lắng tôi sẽ không trả tiền mà không có gì đâu”
Donghae nhanh chóng ngắt lời Hyukjae và nắm chặt lấy cổ tay cậu.
“Tôi sẽ mua em đêm nay, Hyukjae”
Từ cuối cùng mà Donghae nói hầu như không nghe rõ, nhưng đủ lớn để làm cho khuôn mặt của Hyukjae đỏ lên một cách giận dữ.
Âm thanh của cái tát mạnh mẽ vang dội khắp phòng, làm cho tất cả mọi người phải che miệng trong sự bàng hoàng trước những gì Hyukjae vừa làm, trước khi cậu nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.
Trong khi đó, Donghae chỉ cười và vỗ tay. Một bên má của anh đỏ lên và nó có vẻ đau nhưng anh không thể ngừng cười và cảm thấy mọi thứ thậm chí còn thú vị hơn.
Giống như một con sói đã biết chắc chiến thắng của nó, Donghae uể oải ra khỏi phòng để đuổi theo cậu bé. Anh cảm thấy như thể mình đang đuổi theo một con thỏ con, bằng cách nào đó anh khá chắc chắn Hyukjae không thể đi xa, và anh đã đúng …
Chẳng bao lâu Hyukjae đã bị bắt khi đang chạy lên cầu thang để vào phòng riêng của mình, Donghae kéo cậu vào phòng, làm cho cả hai ngã ra sàn. Hyukjae nhìn Donghae với nỗi sợ hãi và khủng hoảng vì cậu biết không thể chạy khỏi hắn được nữa.
Donghae nhanh chóng nắm lấy cổ tay Hyukjae, trong khi tay kia nắm chặt quai hàm nhỏ của cậu làm cho cạu ta phải hé môi và rên rỉ trong đau đớn, tạo cơ hội cho anh trườn lưỡi mình vào bên trong.
Âm thanh của nụ hôn cẩu thả, đầy ham muốn và tiếng rên yếu ớt có thể nghe được ở xung quanh căn phòng nhỏ khi Donghae đang cố mút mát tất cả vị ngọt từ đôi môi của cậu bé. Nước bọt chảy dài xuống cằm họ, trước khi tan ra trong không khí.
“L… Làm ơn! Ngài đang phạm phải một sai lầm!”
Cậu bé kêu lên khi Donghae nhanh chóng ngồi lên lưng cậu, rút cái đai lưng từ vòng eo nhỏ của cậu và sử dụng nó để buộc cả hai tay cậu ra sau lưng.
“Chẳng sao cả …”
Donghae đẩy cậu bé đối mặt với hắn một lần nữa và nắm lấy cả hai vai cậu, kéo cổ áo kimono xuống, để lộ chiếc cổ thon dài và bờ vai trắng nõn.
“Em đẹp quá, Hyukjae.” Donghae nói trong khi liếm môi mình. Mắt hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của Hyukjae và bờ vai trắng trẻo của cậu cùng với đầu nhũ lộ ra từ bên trong bộ kimono tối màu, làm cho Hyukjae run lên trong khoái cảm, nỗi sợ hãi và căng thẳng. Bên trong đôi mắt đen tuyệt đẹp của Donghae, Hyukjae không thể nhìn thấy gì ngoại trừ cơn đói khát và ham muốn như một loài động vật hoang dã, sẵn sàng để ăn sống cậu.
“Ơn Chúa … em thật là đáng yêu…”
Donghae thì thầm trong khoái lạc với giọng nói khàn khàn, trước khi hôn lên đôi môi đỏ mọng đó một lần nữa. Anh di chuyển mặt mình xuống để cắn vào những nơi khác trên làn da trắng sữa của cậu, để lại những dấu đỏ sở hữu trong khi tất cả những gì Hyukjae có thể làm là cất lên những tiếng rên khó nhọc với những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt mình.
Cậu chỉ muốn đá mình một cái thạt đau, làm thế nào mà cơ thể cậu lại phản ứng một cách tham lam như vậy mỗi khi Donghae hôn cậu? Đột nhiên mắt cậu mở to và cậu bắt đầu rên lớn khi tay Donghae luồn vào bên trong quần áo của cậu, vuốt dọc chiều dài cái của cậu, làm cho cậu nhận ra cơ thể mình đã trở nên hư hỏng đến thế nào.
Hai má cậu ửng hồng khi Donghae từ từ di chuyển tay, xoa bóp nó, cắn lên cổ cậu rồi đến vai trước khi chuyển xuống đầu nhũ màu hồng và kích thích nó một cách nhẹ nhàng bằng đầu lưỡi của mình.
“Ah! ĐAU! “Hyukjae hét lên khi Donghae dùng răng cắn vào một bên đầu nhũ của cậu khiến nó cương cứng một cách nhanh chóng trước khi hắn làm điều tương tự với đầu nhũ bên kia.
“Tôi tưởng em thích nó cứng”?
Donghae nói với giọng điệu trêu chọc trước khi cắn thậm chí còn mạnh hơn, thưởng thức vẻ mặt đau đớn và ham muốn của Hyukjae.
“Thưa ngài…. Nó thực sự rất đau …. Xin hãy dừng lại …. “
Giọng nói yếu ớt của cậu ngày càng run rẩy nhiều hơn, van xin một người con trai khác, hy vọng hắn sẽ dừng lại, nhưng tất cả dường như vô dụng khi cậu chỉ cảm thấy ngực mình ngày một đau hơn.
“Gọi tên tôi … Và có thể tôi sẽ dừng lại.”
Donghae nói sau khi đặt một nụ hôn cuối cùng lên đầu nhũ đã ửng của cậu. Tay trái của hắn rời khỏ cái đã cương cứng của cậu và di chuyển lên trên cơ thể, lột phăng toàn bộ quần áo trên người Hyukjae, làm cho quần áo cậu rải rác xunng quanh và cơ thể trần trụi của cậu hoàn toàn hiệ ra trước mắt hắn.
Đó là một cái bẫy, hắn đang nói dối, và cậu biết Donghae sẽ không bao giờ dừng lại, nhưng cậu có thể làm gì bây giờ? Tay cậu đã bị trói chặt, và mặc dù cậu có khóc to đến thế nào, không ai có thể nghe thấy cậu.
“Tên ngài…”
“Lee Donghae. Hãy nhớ đấy!”
“… Donghae …”
Cậu thì thầm tên hắn, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Nó không còn là nước mắt đau đớn nữa, mà là nước mắt thảm hại của tình trạng cậu hiện giờ. Cậu khóc nhiều hơn khi niềm tự hào của cậu giờ đây bị dẫm đạp như một con bọ trên vỉa hè.
Cậu thậm chí cố gắng hét tên hắn to hơn khi Donghae đẩy cậu úp mặt xuống sàn nhà và nắm lấy hông cậu, nâng nó lên, buộc cậu phải quỳ bằng đầu gối.
“… C-cái? …” Hyukjae quay lại nhìn qua vai mình và cậu thực sự cảm thấy xấu hổ muốn chết khi thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào cửa mình của cậu trước khi cho lưỡi của hắn vào đó.
“Không! Khoan đã!! Ah! Ahh … .. a.. “
Cậu rùng mình bởi khoái cảm khi đầu lưỡi ấm nóng của hắn tìm đường vào bên trong cơ thể cậu, hai tay hắn nắm chặt lấy hông cậu để ngăn cậu dịch chuyển ra xa, và những tiếng rên phát ra một cách tự do bởi ham muốn đang dần chiếm lĩnh tâm trí cậu hiện giờ.
Donghae cau mày bởi lối vào của Hyukjae khá chặt, hắn dùng cả hai ngón tay mình cố mở rộng để có thể tiến vào sâu hơn, thưởng thức toàn bộ vị ngọt bên trong đó trước khi Donghae dừng nụ hôn của mình lại và đặt lưng Hyukjae trên sàn tatami. Hắn ngắm nhìn khuôn mặt cậu bé một lần nữa để xem cái hình ảnh quý giá nhất mà hắn từng thấy trong đời.
Ngực Hyukjae di chuyển lên xuống từ từ từ theo nhịp thở của cậu. Những giọt nước mắt chảy dài xuống từ đôi mắt đen xinh đẹp, mùi hương ngọt ngào từ cơ thể cậu như đang kích thích ham muốn của hắn, và da cậu thậm chí còn trắng và mềm hơn bất kỳ bông hoa nào hắn từng thấy. Mồ hôi chảy xuống cằm cậu, đầu nhũ màu hồng đỏ lên do bị kích thích trước đó, trong khi hai mắt nhắm nghiền và tất cả những điều này khiến Donghae như mất kiểm soát.
Donghae mỉm cười khi hắn lau mồ hôi cậu bằng ngón tay cái của mình, và nhanh chóng cởi bỏ quần áo trước khi nâng hai chân Hyukjae đặt lên vai. Hắn mỉm cười khi thấy Hyukjae thậm chí không còn bận tâm đến việc bảo vệ bản thân mình nữa vì vậy hắn luồn tay ra sau lưng Hyukjae cởi trói cho cậu và nhẹ nhàng thì thầm vào tai cậu.
“Cậu bé ngoan ….”
Một tiếng hét lớn vang dội khắp căn phòng khi Hyukjae cảm thấy lối vào của mình như bị xé ra làm đôi, chấp nhận dương vật cương cứng đang tìm đường vào trong, tay cậu nắm lấy một bờ vai lớn khi cậu cố gắng để giảm bớt đau đớn, trong khi Donghae rên rỉ nhẹ nhàng bởi sự chặt chẽ của cậu.
Cậu khóc và khóc, vô thức thắt chặt cơ vòng của mình quanh Donghae, làm cho hắn gục đầu xuống vai Hyukjae và lối vào càng trở nên chặt chẽ nhưng điều đó chỉ càng kích thích hắn.
“Em thực sự thích đau như vậy sao?”
Donghae nói trong khi đưa đẩy vật thể to lớn của hắn bên trong cơ thể cậu, làm cho cậu khóc lớn, thở hổn hển khi đang cố gắng chịu đựng sự đau đớn.
“Lần đầu tiên?”
Donghae nói khi ngửi thấy mùi tanh nồng của máu và Hyukjae gật đầu. Khuôn mặt cậu đỏ lên bởi xấu hổ và nhục nhã khiến Donghae mỉm cười. Hắn bắt đầu hôn lên những giọt nước mắt của cậu trước khi từ từ di chuyển cơ thể mình và thì thầm nhẹ nhàng vào tai cậu.
“Đừng lo …. Hyukjae … sẽ không đau lâu đâu … “
Hyukjae biết Donghae đang nói dối cậu.
“… D … Donghae ….”
Cơn đau vẫn luôn luôn ở đó, như muốn tách cơ thể cậu làm đôi mỗi lần Donghae đâm sâu vào bên trong, nhưng ngay sau đó cậu bắt đầu quen với nó, cậu không thể làm gì ngoài việc đưa đẩy hông theo hắn, và cơ thể cậu không còn nghe lời cậu nữa.
“Tôi nên vào đâu?…. Bên trong? Bên ngoài ?….. Hay trong miệng em? “
Donghae thì thầm những từ ngữ cho thấy bao nhiêu kinh nghiệm hắn đã có với một nụ cười nhẹ nhàng trong khi các ngón tay chơi đùa với đôi môi đỏ sưng tấy lên. Hyukjae chớp mắt bởi cậu không hiểu Donghae đang nói về cái gì.
“G …Gì cơ …?”
Donghae phải khó khăn lắm để cố gắng không bật cười trước sự bối rối của Hyukjae khi đó, hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn phớt lên đôi môi xinh đẹp trước khi phả những hơi thở nóng hổi lên cổ cậu.
“Em sẽ biết sớm thôi …”
Hyukjae thở hổn hển và không thể thở được nữa khi Donghae bám chặt lấy thắt lưng của mình, đâm vật cương cứng của hắn vào lối vào đau rát của cậu một cách rất nhanh và mạnh, hành hạ nó cho đến khi hắn để lại vài vết bầm tím xung quanh nó, nhưng tất cả những cơn đau như biến mất khi Donghae nắm lấy Hyukkie nhỏ của cậu và xoa bóp nó khiến cậu cũng cảm thấy thỏa mãn.
Đột nhiên, mắt cậu mở rộng khi cậu cảm thấy cái gì đó đâm thật sâu vào trong cơ thể cậu. Miệng há rộng khi cậu thậm chí không thể hét lên và toàn bộ cơ thể ruung lên và phun chất dịch trắng lên bụng hắn, trong khi đó cậu cũng có thể cảm thấy thứ chất lỏng ấm áp đong đầy bên trong lối vào đau rát của mình.
Khi tất cả kết thúc, Donghae rút vật thể đã mềm oặt của hắn ra khỏi người cậu, để lại Hyukjae hổn hển không kịp thở trên sàn nhà, toàn thân run rẩy bởi khoái trước đó và cả cái lạnh đột ngột, và điều cuối cùng Hyukjae còn có thể nhớ được là cả hai con mắt đẹp của Donghae nhìn chằm chằm vào cậu.
Ở phía bên kia, Donghae cũng đang thở hổn hển, đưa tay quệt mồ hôi trên mặt mình. Hắn phải thừa nhận mình đã không sử dụng toàn bộ năng lượng như thế này trong một thời gian dài, trước khi nhìn xung quanh và cố gắng để tìm một chiếc giường nào đó nhưng sau đó hắn khẽ cau mày khi không thể tìm thấy một cái nào.
Hắn nhìn quanh một lần nữa và nhận ra rằng căn phòng này là một căn phòng cũ nhưng khá sạch sẽ với một cái bàn tròn nhỏ ở giữa, một phòng bếp nhỏ đến nỗi chỉ đủ hai người có thể đứng trong đó với một hộp đựng đá nhỏ làm bằng gỗ và một cái đài phát thanh gần như bị hỏng.
“Này! Cái giường … .. “
Những lời nói của hắn bị cắt đứt khi hắn thấy Hyukjae đã ngủ thiếp đi trên sàn nhà. Hắn thở dài, kéo cậu bé đặt lên ngực trước khi lấy quần áo nhàu nát của họ làm chăn tạm thời để đắp cho cả hai và nhắm mắt lại ngủ.
‘Ơn Chúa …. Được … Tôi có thể ngủ trên sàn nhà ‘
つづく。
(P/S: Em ấy bị cưỡng hiếp ngay trong nhà mình TT^TT)
Các từ tiếng Nhật đã xuất hiện
sama – là thuật ngữ để gọi một người nào đó có cấp bậc cao hơn.
geisha – ca ve Nhật.
Tatami – một loại sàn ở Nhật Bản click here
Kimono nam click here to see picture
つづく。 có nghĩa là còn nữa :D
.
.
.
.
.
Hix! Sau khi dịch xong đoạn yaoi, ta mới phát hiện ra vốn từ của ta chưa đủ trình để dịch nó. Có một số chỗ hơi lủng củng. Mong mọi người góp ý để ta sửa :D